ĐÊM TRĂN TRỞ CÙNG CÀ PHÊ TRUNG NGUYÊN

Nhân đọc các bài viết về tự sự của Bà Diệp Thảo, về Trung Nguyên, về King coffee…về sự dùng dằng, tù mù của các việc phân chia tài sản…về cái tình, cái lý…. Thật quá bi hài.

Cũng đã từng là một người trong cuộc, lòng tự hỏi ta có nên hỏi người, hỏi đời về sự hiện diện của ta ở công ty Trung Nguyên ấy… Nơi ta cũng đã từng cháy hết tuổi thanh xuân… Giờ còn lại gì!?

May mắn thay, ta vẫn còn nguyên “Khơi nguồn sáng tạo” của chính mình ở nhiều nơi ta đến, cái “insight” quý giá mà ta đã đi qua tuổi thanh xuân để định hình cảm hứng ở Trung Nguyên đã không còn ai tiếp tục lưu giữ, họ chuyển sang “cà phê số 1” và rồi “cà phê của sự giàu có và hạnh phúc”… để rồi số 1 đâu không thấy, giàu có và hạnh phúc đâu không rõ, chỉ còn lại nơi đây – nơi mà ta đã từng đặt tâm trí mình – những toan tính lật đổ nhau, những nỗ lực viết lại quá khứ, những khúc biệt ly vơi đầy… Đâu rồi cảm hứng của một thời rực lửa? Anh em ta đâu rồi? “Gia đình Trung Nguyên” của ta đâu rồi? Sao tiếng nói ta lạc lõng quá.

Tiếc Trung Nguyên, tiếc một thời
Khơi nguồn sáng tạo…lỡ rơi mất rồi…

Đêm rất dài của tôi…31.3.2018

Bài viết liên quan

NGUYỄN KHÁNH TRUNG

Bác sĩ Thương hiệu

SOCIAL MEDIA
bài giảng hay nên đọc
VN